Sử dụng phân bón và sự phát thải khí nhà kính trong nông nghiệp/ruộng lúa

Ngày cập nhật: 04 tháng 1 2014
Chia sẻ

Đây là  bài mở rộng phần tóm lược (Phiên bản viết tắt của Ortiz-Monasterio, I., Wassmann, R., Govaerts, B., Hosen, Y., Katayanagi, N., Verhulst, N. (2010). Giảm nhẹ khí nhà kính trong các hệ thống canh tác ngũ cốc chính: lúa gạo, lúa mì và ngô trong tài liệu: Reynolds M. (biên soạn), Biến đổi khí hậu và sản xuất nông nghiệp (trang 151-176) Oxfordshire, UK: CABI)

 

1. Giới thiệu

 

Nồng độ khí nhà kính (CO2, CH4  và N2O và Halocarbons) đã tăng lên kể từ trước cách mạng công nghiệp do hoạt động của con người. Nồng độ CO2  trong khí quyển tăng từ 280 ppm vào năm 1750 lên 379 ppm năm 2005, và nồng độ N2O tăng từ 270 ppb đến 319 ppb trong cùng thời gian, còn khí CH4  trong năm 2005 rất nhiều, vào khoảng 1774 ppb, tăng hơn gấp đôi nồng độ của nó ở thời kỳ tiền công nghiệp là 750 ppb (Solomonet al.,  2007). Các chất khí này hấp thụ  ánh sáng trong vùng hồng ngoại và do đó, giữ các bức xạ nhiệt, dẫn đến tình trạng hâm nóng không khí toàn cầu. Tiềm năng hâm nóng toàn cầu (GWP) là thước đo hữu ích cho việc so sánh tác động của sự phát thải các khí nhà kính khác nhau như CH4  và N2O quy về  tương đương CO2. Tiềm năng hâm nóng toàn cầu của N2O là 298 lần, trong khi của CH4  là 25 lần so với khả năng đó của CO2  sinh ra trong thời gian 100-năm (Forster, 2007; Solomon, 2007).

 

Chi tiết xin xem file đính kèm.

Số lần xem: 4780

Đơn vị thành viên
Liên kết đối tác

Viện Khoa Học Kỹ Thuật Nông Nghiệp Miền Nam
Địa chỉ: 121 Nguyễn Bỉnh Khiêm, P. Tân Định, TP.HCM
Điện thoại: 028. 38234076 –  38228371
Website : http://iasvn.org - Email: iasvn@vnn.vn