Cân bằng đạm cho hoa hướng dương

Sự thiếu hụt đạm có thể hạn chế năng suất và chất lượng của hoa hướng dương. Ảnh: Nahuel Reussi Calvo.
Hoa hướng dương có rất nhiều công dụng. Chúng thường được sử dụng làm hoa cắm bình, thức ăn gia súc, nhiên liệu sinh học, thậm chí làm thực phẩm cho chúng ta.
Khi cây hoa hướng dương được trồng cho mục đích thương mại, chất lượng của hoa phụ thuộc vào hàm lượng dầu và protein trong hạt.
Dầu hướng dương có thể được dùng để nấu ăn hay được sản xuất thành nhiên liệu sinh học. Protein trong hoa hướng dương rất quan trọng trong các sản phẩm làm từ loài hoa này như thức ăn dạng viên cho động vật và bột protein.
Để trồng cây hoa hướng dương có chất lượng với hàm lượng dinh dưỡng cao, người nông dân cần đảm bảo cây có thể tiếp cận được với các chất dinh dưỡng trong đất. Một trong những chất quan trọng nhất cho cây hoa hướng dương đó là đạm.
Cây hoa hướng dương không thể sống nếu thiếu đạm, tuy nhiên nếu quá nhiều đạm cũng là một vấn đề. Quá nhiều đạm có thể làm giảm lượng dầu trong hạt và giảm chất lượng mùa vụ.
Nahuel Reussi Calvo là một nhà khoa học người Argentina đã nghiên cứu về cây hoa hướng dương. Nghiên cứu của ông tập trung vào việc xác định tỷ lệ phân đạm tốt nhất để trồng được cây hoa hướng dương có chất lượng cao. Các kết quả gần đây đã được công bố trên tạp chí Agronomy Journal, một ấn phẩm của Hiệp hội Nông học Hoa Kỳ.
Việc tìm ra tỷ lệ phân đạm tốt nhất đem lại những lợi ích khác bên cạnh năng suất của cây hướng dương. Điều này cũng làm giảm đáng kể chi phí kinh tế và chi phí môi trường của việc bón phân.
Các giống hoa hướng dương mới cần nhiều phân đạm hơn để tạo ra nhiều dầu và protein hơn. Theo truyền thống, các nhà khoa học sẽ đo lượng đạm có sẵn trong cây hoa hướng dương bằng cách lấy mẫu đất trước khi trồng cây. Tuy nhiên, lượng đạm trong các thí nghiệm này không được cập nhật để phù hợp với nhu cầu của cây hoa hướng dương hiện nay.
Các nhà khoa học nghiên cứu phương pháp tốt nhất để xác định nhu cầu đạm cho cây hoa hướng dương. Họ đã thử vài phương pháp khác nhau.
Đầu tiên, Nahuel Reussi Calvo và nhóm nghiên cứu đã sử dụng phương pháp phân tích mẫu đất truyền thống kết hợp với các phương pháp phân tích mẫu đất khác. Mẫu đất bổ sung giúp xác định lượng đạm được cung cấp vào đất khi chất hữu cơ bị phân hủy tự nhiên.
Phương pháp kế tiếp được thực hiện trong suốt thời kỳ sinh trưởng. Nhóm nghiên cứu đã sử dụng các cảm biến để đo màu xanh của lá ở các giai đoạn sinh trưởng khác nhau. Đây là phương pháp đã thành công trong việc đo lượng đạm ở các cây lúa mì, lúa mạch, bắp và khoai tây.
Các nhà nghiên cứu đã tìm được 03 phương pháp mới để đo lượng đạm ở cây hoa hướng dương tốt hơn so với phương pháp phân tích mẫu đất truyền thống. Các cảm biến đo màu xanh của lá là một công cụ tốt để đo lượng đạm của cây trong thời kỳ sinh trưởng. Hàm lượng nitơ trong hạt đã dự đoán tốt được lượng đạm mà cây thiếu hụt.
Argentina là nước trồng cây hoa hướng dương lớn thứ tư trên thế giới nhưng năng suất bình quân lại thấp hơn các nước khác. Bằng cách cập nhật các khuyến cáo về lượng đạm cho cây hoa hướng dương, các nhà khoa học có thể giảm khoảng cách về năng suất và cải thiện chất lượng hạt hướng dương.
Các bước tiếp theo của nghiên cứu này là tiến hành các thử nghiệm lặp lại trên đồng ruộng với các loại đất khác nhau, cách thức quản lý và hàm lượng các chất dinh dưỡng khác như lân và lưu huỳnh.
Nguyễn Thị Kim Thoa theo Phys.org
Số lần xem: 473












